|
Tam động kiếm tiên (Hồi thứ III)
>> Hồi thứ II
Trộm thuốc tiên Khái Huyết trúng tên,
Vì lỡ cơ Đoản Kiều bại trận.
Lại nói về đêm ấy ánh trăng vằng vặc, sao mọc đầy giời, Khái Huyết tiên từ giã chủ tướng Nguyễn Tề Tam và quân sư Tứ Tử Ly rồi quay ba vòng hoá làm hồn bướm nhắm trại Hồng Kê thẳng tiến.
Khi đến nơi thấy bốn bề im phăng phắc, Khái Huyết tiên nhảy tót lên mái nhà, chuyền hết nóc nọ đến nóc kia, không hiểu Lề Cang Chân nhân ngủ ở gian nào, còn đang ngơ ngác thì nghe có tiếng bánh xe tán thuốc quay xè xè, Khái Huyết tiên nhằm chỗ ấy đi đến. Tới nơi đứng ngoài nhìn vào lỗ hổng, thấy bên trong Lề Cang Chân nhân vẫn còn thức, ngồi trên chiếc ghế da báo, hai chân dạng ra tán thuốc, mắt lim dim như người ngủ gật, mà lọ thuốc số 30 thì đeo ở cổ. Khái Huyết tiên nghĩ bụng: “Nếu không tìm cách lấy ngay, lỡ quân đi tuần trông thấy thì nguy”. Nghĩ vậy bèn thò vào túi lấy ra một nắm mê hồn hương châm lên và khẽ thổi cho khói bay vào. Lề Cang Chân nhân đang ngồi tán thuốc bỗng hắt hơi lên mấy tiếng gục xuống bàn. Khái Huyết tiên cả mừng, khoét ngạch chui vào, rón rén lại gần Lề Cang Chân nhân tháo lấy lọ thuốc. Xong đâu đấy lại do lỗ ngạch chui ra, nhưng chẳng may vừa chui ra khỏi, thì mấy tên quân đi tuần qua đấy trông thấy, vội khua thanh la ầm ỹ và kêu to lên:
− Có thích khách! Có thích khách!
Khái Huyết tiên giắt lọ thuốc vào người định quay đi ba vòng hoá làm hồn bướm chạy trốn, nhưng chưa kịp trở mình thì bốn bề quân lính đã đổ đến bạt ngàn, đèn đuốc như sao sa, gươm giáo tua tủa. Khái Huyết tiên hoảng sợ, há mồm nhả ra một đạo hồng quang bay đến chém những tên quân vây bọc để cướp đường trốn chạy.
Ngay lúc ấy Đoản Kiều Nguyên soái đang nằm trong trướng, nghe bên ngoài có tiếng kêu thích khách, sực thức dậy vội đốc thúc các tướng tá đổ đến vây chặt lấy Khái Huyết tiên. Quân sư Lưu Trọn Lừa há mồm phun ra một đạo bạch quang; Vi Lang tiên cũng phun ra một đạo thanh quang. Ba đạo kiếm quang cứ quấn lấy nhau ở trên không như ba luồng điện. Đoản Kiều Nguyên soái tức giận, đang lúc bất ý, rút một chiếc tên thần thổi thẳng vào mặt Khái Huyết tiên, Khái Huyết tiên bị chiếc tên ấy bắn trúng giữa mắt phải, đau quá, thét to lên một tiếng, vội thu đạo kiếm quang về, độn thổ chạy về dinh. Khái Huyết tiên đã trốn chạy rồi, Đoản Kiều Nguyên soái bèn kiểm điểm lại sĩ tốt thấy không thiếu một tên nào thì cả mừng, rồi đưa các tướng sĩ vào đại trại thăm Lề Cang Chân nhân. Vào đến nơi thấy Lề Cang Chân nhân vẫn gục xuống bàn mê man bất tỉnh. Đoản Kiều Nguyên soái sai hoà thứ thuốc số 14 tắm cho Lề Cang Chân nhân. Một lúc lâu Lề Cang Chân nhân dần dần tỉnh lại, trông thấy các tướng xúm xít quanh mình thì chẳng hiểu đầu đuôi ra sao. Đoản Kiều Nguyên soái thuật lại cho Lề Cang Chân nhân biết chuyện vừa rồi, Lề Cang Chân nhân vội sờ lên cổ, thấy mất lọ thuốc số 30 thì rẫy lên đành đạch mà rằng:
− Nó giết bỉ nhân rồi! Bao nhiêu năm tu luyện trong động mới chế ra được thứ thuốc quý hoá ấy, nay nó đến lấy trộm mất cả, thì thật là quân nhẫn tâm quá lắm! quá lắm!
Nói xong Lề Cang Chân nhân tiếc của, cứ mếu mãi không thôi, Đoản Kiều Nguyên soái phải an ủi rằng:
− Xin Chân nhân hãy bớt ưu sầu, để sáng mai tiểu soái ra trận bắt cho được thằng giặc lấy trộm thuốc băm ra làm trăm mảnh mới hả giận.
Lề Cang Chân nhân không thể sao được, đành phải gạt nước mắt gượng cùng Đoản Kiều Nguyên soái bàn cách ngày mai tiến quân.
Rõ thật là:
Mất của lại vừa mang tiếng dại
Trăm năm còn để một trò cười.
Người ta có thơ than rằng:
Những lời an ủi ngọt như đường
Có lúc người ta vạc đến xương
Vẫn tưởng là mình hay hớm lắm
Ngờ đâu sự nghiệp đến ngày bương.
Lại nói về Khái Huyết tiên, độn thổ một mạch về đến trại vừa nhoi đầu lên, chẳng may chỗ ấy lại có một chiếc cối đá để trên mặt đất, nên đụng vào đầu đánh chát một cái, lại vội vàng thụt xuống đi ra chỗ khác mới dám nhoi hẳn lên, một tay xoa chỗ đầu bươu, còn một tay bưng mắt tiến thẳng vào chỗ Chủ tướng Nguyễn Tề Tam và quân sư Tứ Tử Ly ngồi. Bấy giờ chủ tướng Nguyễn Tề Tam và quân sư Tứ Tử Ly còn thức đợi tin tức của Khái Huyết tiên. Khái Huyết tiên đưa trình lọ thuốc số 30, chủ tướng Nguyễn Tề Tam thấy Khái Huyết tiên nhăn nhó, liền hỏi:
− Tướng quân sao vậy?
Khái Huyết tiên nói:
− Thưa Chủ tướng, tôi đi lấy trộm thuốc, chẳng may bị Đoản Kiều biết, bắn một mũi tên thần trúng giữa mắt phải, đến lúc độn thổ trốn về đây, khi nhoi lên, đầu lại đụng cối đá, nên phải suýt soa, xin Chủ tướng tha tội.
Chủ tướng Nguyễn Tề Tam bảo quân sư Tứ Tử Ly bấm độn xem kẻ nào để cối đá chỗ ấy. Quân sư Tứ Tử Ly vâng lời, giơ tay lên bấm độn một lúc rồi thưa rằng:
− Thưa Chủ tướng, đó là tên hoả đầu quân số săng-soa-săng-đít-nguýt-mi-li-ông lúc chiều giã cua quên không cất cối, để đến nỗi Khái Huyết tiên đụng phải.
Chủ tướng Nguyễn Tề Tam nghe nói nổi giận, sai điệu tên quân giã cua ra chém.
Quân sư Tứ Tử Ly can rằng:
− Xin Chủ tướng bớt nóng, tuy rằng lỗi tự tên quân ấy thật, nhưng cũng là ngày hạn của Khái Huyết tiên, nếu Khái Huyết tiên hôm nay không mắc nạn cộc đầu thì thế nào cũng bị chẹt ô tô. Số giời đã định thì tránh cũng không thoát, xin Chủ tướng hãy tạm tha cho hắn để hắn đới tội lập công.
Chủ tướng Nguyễn Tề Tam khen phải, truyền tha cho tên quân ấy và cho Khái Huyết tiên xuống trại phục thuốc, còn mình tự đem lọ thuốc số 30 đổ cho Thạch Lâm uống. Thuốc vừa đổ khỏi miệng, tức thì Thạch Lâm tiên như người trong cơn mê sực tỉnh, ngơ ngác chẳng hiểu ra sao. Chủ tướng Nguyễn Tề Tam bèn thuật lại cho Thạch Lâm tiên nghe chuyện vừa rồi và bảo xuống cảm ơn Khái Huyết tiên.
Đó thật là:
Vì thương bạn, đành cam bươu đầu sứt trán,
Bởi hám danh, nên chịu tiếng bấc tiếng chì.
Đến sáng sau, hai bên cùng chỉnh bị binh mã kéo quân ra trận, Nguyên soái Đoản Kiều trông thấy Khái Huyết tiên thì tức lộn ruột lên, mắng rằng:
− Đêm qua ta đã sinh phúc cho nhà ngươi mà ngươi không biết. Hôm nay lại dẫn xác ra để chịu chết đấy à?
Khái Huyết tiên mắng lại:
− Ngươi bắn vào mắt ta, thù này ta phải báo. Thôi chớ khá nhiều lời, có giỏi thì ra đây đấu với ta trăm hiệp?
Đoản Kiều Nguyên soái cả giận, toan thúc ngựa ra đánh, thì Giang hổ hảo hớn Võ Trúng Phong hầm hè nói:
− Bẩm Nguyên soái, cắt tiết gà chẳng cần đến dao mổ trâu, kẻ làm loạn trong làng kiếm hiệp cũng không nên cần đến Ngọc Hoàng phải trị, mà đánh tên vô danh Khái Huyết, Nguyên soái cũng chớ nhọc mình, để tiểu tướng xin ra bắt sống hắn mang về treo ngược lên ngọn cờ hiệu lệnh.
Đoản Kiều Nguyên soái khen:
− Giỏi lắm đa! Nào, tướng quân thử ra bắt sống lấy hắn cho bản soái coi nào!
Võ Trúng Phong giục ngựa ra giao chiến. Bên này chủ tướng Nguyễn Tề Tam thúc toàn quân ùa sang. Nguyên soái Đoản Kiều cũng ra lệnh cho binh sĩ lăn sả vào đánh rất hăng hái. Thật là một trận đại chiến quỷ khóc thần sầu, kinh thiên động địa. Hai bên đánh nhau từ sáng sớm đến mãi chiều tối cũng vẫn không phân thắng bại. Nguyên soái Đoản Kiều nóng ruột, giơ tay lên bắt quyết miệng lẩm bẩm mấy câu thần chú, rồi quát to lên một tiếng “Mau” tức thì trời đang yên lặng, bỗng nổi lên một trận phong ba ghê gớm, đá sỏi bay mù giời. Chủ tướng Nguyễn Tề Tam cũng vội vàng tay bắt quyết, miệng lẩm bẩm mấy câu thần chú, rồi quát to lên một tiếng “Yên”, tức thì bốn bề lại gió yên cây lặng, đá sỏi cũng thôi bay. Quân sư Lưu Trọn Lừa thấy bên địch phá mất pháp bảo của chủ soái mình thì mười phần căm tức, mồm lẩm bẩm đọc thần chú “Ba la sầu”, định cho quân địch ngủ gục xuống đấy, nhưng quân sư Tứ Tử Ly bên động Phong Hoả nhanh mắt trông thấy, cả sợ, vội vàng đọc thật nhanh mấy câu thần chú hô thần Lục Giáp, rồi trỏ lên trên không gọi: “Thần Lục Giáp đâu, phải tuân hành lệnh ta!”, tức thì thần Lục Giáp từ trên giời bay xuống, nhanh như cắt, xông lại bịt mồm quân sư Lưu Trọn Lừa. Quân sư Lưu Trọn Lừa vừa đọc được mấy tiếng “Úm-ba-la, mà-na mà-ni…” thì bị ngay thần Lục Giáp lấy tay bịt chặt lấy mồm, ú ớ không đọc được nữa. Tái Can tiên thấy quân sư mình bị nạn, liền giở ba toong ra chực đánh thần Lục Giáp, quân sư Tứ Tử Ly sợ quân mình lại chết sặc vì buồn cười, phải vội giơ tay lên trên không ấn quyết và quát: “Xuống”, tức thì từ trên giời sa xuống một chiếc khổn tiên thẳng trói chặt Tái Can tiên vào chiếc ba toong. Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong và Vi Lang tiên biết quân mình sắp bại, thì không còn lòng nào ham đánh, đành phải phò Đoản Kiều Nguyên soái và Lề Cang Chân nhân chạy trốn. Quân động Phong Hoả được toàn thắng cố sức đuổi theo. Giang hổ hảo hớn Võ Trúng Phong và Vi Lang tiên thấy quân địch đuổi kíp quá, phải cải trang làm hai anh lái lợn, nhét Nguyên soái Đoản Kiều và Lề Cang Chân nhân vào hai chiếc bồ rồi gánh đi mới thoát.
Trận ấy quân động Hồng Kê thiệt hại rất lớn, phải bỏ thành Chợ Gạo về giữ bản động Hồng Kê. Các tướng lĩnh bị thua trận phải chui rúc ở mọi nơi cũng lục tục kéo nhau về.
Đoản Kiều Nguyên soái vừa thẹn lại vừa tức, quyết tâm bầy độc kế tận sát toàn động Phong Hoả để trả thù, bèn nói với Lề Cang Chân nhân cho đắp một cái đàn để bầy trận Thu hồn.
Muốn biết trận Thu hồn của Đoản Kiều Nguyên soái lợi hại như thế nào, xin xem hồi sau phân giải.
Đó thật là:
Một trận giao phòng Lề Cang vỡ mặt,
Hai lần chiến bại Đoản Kiều căm gan.
Người ta có thơ hỏi Đoản Kiều Nguyên soái rằng:
Cái giỏi kinh luân vứt bỏ đâu?
Ra quân hai trận bị thua đau!
Kế cùng, lực tận cho nên phải
Đặt trận Mê hồn hãm hại nhau.
|