|
Tam động kiếm tiên (Hồi thứ V)
Văn Việt Tử (Lại Nguyên Ân sưu tầm & giới thiệu) ( 2/16/2009 10:32:47 AM )
Lại nói về quân sư Tứ Tử Ly, sau khi chủ tướng Nguyễn Tề Tam đem tướng sĩ vào phá trận rồi thì vội vàng độn thổ đi cầu cứu chư tiên các động. Đến đâu cũng được tiếp đãi tử tế và các tiên hứa sẽ đến giúp. Quân sư Tứ Tử Ly mừng rỡ, lại độn thổ một mạch đến Cội Sơn yết kiến Đạt Ma Lão tổ, thưa rõ mọi việc và khẩn cầu Lão tổ hạ sơn gọi hai đồ đệ về.
Đạt Ma Lão tổ thấy hai đồ đệ mình làm bậy bèn nói với Tứ Tử Ly rằng:
− Ta nay đã lánh ra ngoài cõi tục không còn mảng đến những việc dưới trần nhưng vì hai đồ đệ ta cậy có pháp thuật cao cường, định cưỡng cả mệnh trời, nên ta phải hạ sơn một phen, cũng là vạn bất đắc dĩ. Vậy nhà ngươi phải mau mau đến Thôn Sơn cầu Lý Toét Lão tổ là sư phụ Nguyễn Tề Tam, nói rõ đầu đuôi nhờ người đến giúp, và ngay đêm nay, ngươi phải về lập trên núi Nùng một chiếc thảo lư bày hương hoa lên để chư tiên đến phó hội.
Quân sư Tứ Tử Ly vâng lệnh lui ra, lại độn thổ đến Thôn Sơn ra mắt Lý Toét Lão tổ. Lý Toét Lão tổ đang ngồi trên tòa sen thấy Tứ Tử Ly đến, thì nổi giận mắng rằng:
− Hỡi đồ súc sinh kia! Tại sao lũ ngươi dám nay vẽ hình ta lên mặt báo, mai vẽ hình ta lên mặt báo để cười cợt với nhau, bây giờ còn vác mặt đến đây làm gì hử?
Tứ Tử Ly thưa:
− Bẩm sư phụ, đó là tự con khỉ Đông Sơn từ ngày uống trộm rượu của sư phụ, sợ sư phụ phạt phải trốn xuống trần, hắn uống nhiều quá nên mấy năm nay vẫn say la đà sinh ra vẽ nhảm, chứ lũ đệ tử thì không bao giờ dám thế, xin sư phụ xét lại mà tha tội cho.
Lý Toét Lão tổ nghe nói cũng nguôi cơn giận bèn hỏi:
− Thế bây giờ ngươi đến đây có việc gì?
Tứ Tử Ly bèn đem chuyện khởi binh đánh động Hồng Kê bị Đoản Kiều bầy trận Mê hồn thuật rõ một lượt, rồi như muốn làm cho Lý Toét Lão tổ phải cảm động, Tứ Tử Ly cứ ôm lấy tòa sen khóc sướt mướt. Lý Toét Lão tổ ngẫm nghĩ hồi lâu rồi gọi tiên đồng Xã Xệ đến trao cho chiếc ô thần, phán rằng:
− Ta cho nhà ngươi đem bảo bối của ta theo Tứ Tử Ly về trước, đến canh hai đêm nay đợi ta hạ sơn sẽ liệu.
Tiên đồng Xã Xệ vâng lệnh cầm bảo bối cùng Tứ Tử Ly độn thổ về trại.
Về đến trại, quân sư Tứ Tử Ly sai quân đến trại Bách Thú, lập trên núi Nùng một chiếc thảo lư. Tiên đồng Xã Xệ bàn rằng:
− Bên chân núi Nùng có mấy gian chuồng khỉ còn bỏ không, nay ta mượn lấy một gian để đón chư tiên càng đỡ tổn phí, Quân sư nghĩ sao?
Quân sư Tứ Tử Ly khen phải, sai quân quét dọn một gian chuồng khỉ cho sạch sẽ để canh hai đêm ấy chư tiên đến phó hội.
Thấm thoắt đã đến canh hai, Quân sư Tứ Tử Ly mặc áo đạo sĩ chực sẵn ở chân núi chờ đón chư tiên. Một lúc sau, khắp bốn phía có những làn kiếm quang đủ mọi sắc vun vút bay đến đều chui vào trong chuồng khỉ. Khi các vị tiên đã đến đông đủ cả rồi, Đạt Ma Lão tổ nhiều tuổi nhất được cử lên chủ toạ phiên Hội đồng tiên, thứ đến Lý Toét Lão tổ, còn thì cứ so tuổi hơn kém mà ngồi trên dưới. Khi chư tiên đã yên vị, Đạt Ma Lão tổ đứng dậy nói:
− Thưa chư tiên, bần đạo chẳng may dậy lầm phải hai đồ đệ là Đoản Kiều và Lưu Trọn Lừa có tính ngang tàng bướng bỉnh, trốn bần đạo xuống phàm trần, dỗ ngon dỗ ngọt tên Lề Cang lòi tiền ra làm báo, nêu hắn lên làm cái bung xung, rồi trăm tội đổ đầu lang lậu! Thật là tội của chúng to lắm vậy thay! Nay chư tiên đã hạ cố xuống đây, xin hết sức giúp bần đạo bắt chúng về giam vào nhà pha trong động, bạt ba năm không cho trông ánh mặt trời, để chúng cải tà qui chính cũng là một thiện quả vậy.
Đạt Ma Lão Tổ nói dứt lời, chư tiên đều vỗ tay hoan hô ầm ỹ, làm lũ khỉ chuồng bên đang ngủ choàng thức giậy, sợ hãi kêu chí choét.
Nghe thấy tiếng lũ khỉ kêu, Quân sư Tứ Tử Ly lại chạnh nhớ tới anh mình là Đông Sơn (biệt hiệu của chủ tướng Nguyễn Tề Tam) hiện giờ còn bị khốn trong trận không biết sống chết thế nào, trong lòng thương cảm vô cùng, bất giấc khóc chu chéo lên như bị ai đánh. Chư tiên phải khuyên giải một hồi, Quân sư Tứ Tử Ly mới gạt nước mắt rót bia mời chư tiên uống, uống được vài cốc thì đã sang canh ba. Chư tiên đều sắp sửa bảo bối để cùng nhau đi phá trận. Quân sư Tứ Tử Ly đằng vân đi trước dẫn đường. Khi cách trận Mê hồn chừng dăm trăm thước, Đạt Ma Lão Tổ cùng Lý Toét Lão Tổ dắt tay nhau tiến đến trước trận gọi Nguyên soái Đoản Kiều ra hỏi rằng:
− Bớ Đoản Kiều! Sao ngươi giám cậy có pháp thuật, đặt ra trận Mê hồn để hãm hại những kẻ mà trời chưa bắt chết? Tội ngươi thật đáng bỏ vạc dầu. Nay nếu ngươi biết điều triệt trận ấy đi và thả các tướng bên động Phong Hoả ra, theo ta về núi tu luyện thì ngươi được toàn thân, bằng trái lệnh ta, ắt ta phải ra tay trị tội.
Nguyên soái Đoản Kiều vòng tay thưa rằng:
− Dám bẩm sư phụ! Tụi Nguyễn Tề Tam là những đồ vu cáo hèn. Chúng giám vu cho Lề Cang Chân nhân là ngốc, là dốt đặc cán mai. Chúng lại còn oẻ họe rằng là lang thì không được ra làm báo. Chúng có biết đâu rằng là lang có khi còn làm chết được người, chứ là chủ báo thì dù dốt đến đâu cũng chẳng chết ai. Nay đệ tử muốn ra tay cho chúng biết, kẻo chúng cứ dìm giá trị của Lề Cang Chân nhân, là bậc vĩ nhân trong làng báo. Thôi, xin sư phụ trở lại núi tu luyện để muôn năm hưởng lấy tuổi trời, để mặc đệ tử với chúng, kẻo khi đã giao binh, lại phạm đến tình sư đệ.
Đạt Ma Lão tổ nổi giận mắng rằng:
− Hỡi đồ súc sinh kia! Ta lấy lời phải bảo ngươi, ngươi lại dám doạ cả ta à? Hãy trông bảo bối của ta đây.
Đạt Ma Lão tổ nói xong, tung vòng càn khôn nguyện lên trời, nhằm đầu Nguyên soái Đoản Kiều đánh xuống, Nguyên soái Đoản Kiều vội chạy thẳng vào trong trận. Đạt Ma Lão tổ truyền Chư tiên vây chặt lấy bốn cửa, mồm lẩm bẩm niệm chú rồi hét to lên:
− Các Thiên thần đâu?
Các thiên thần đang canh gác trong trận nghe tiếng Đạt Ma Lão tổ gọi thì vội vàng chạy đến bẩm:
− Bẩm Lão tổ chúng tôi đây.
Đạt Ma Lão tổ phán:
− Các Thiên thần phải lập tức về trời, không được giúp tên Đoản Kiều làm bậy. Nếu trái lệnh, ta sẽ tư giấy lên trời phạt bốn ngày lương.
Các thiên thần thấy Đạt Ma Lão tổ doạ “cúp” lương thì cả sợ, vội vàng cùng nhau bay thẳng về trời.
Đạt Ma Lão Tổ lại làm phép giải tán oan hồn các báo, rồi quay lại nói với Lý Toét Lão Tổ:
− Bây giờ xin Lão Tổ đằng vân đi bốn mặt trận ra lệnh cho chư tiên cùng tung pháp bảo lên và cùng xông vào phá trận.
Lý Toét Lão Tổ y lời, bèn cưỡi mây bay đi bốn mặt trận ra lệnh cho chư tiên. Chư tiên được lệnh, cùng tung kiếm quang lên và ùa cả vào trong trận. Đoản Kiều Nguyên soái biết cơ nguy biến, vội vàng bấm Quân sư Lưu Trọn Lừa hoá ra hai làn kiếm quang chạy trốn, bỏ mặc Lề Cang Chân nhân và các tướng sĩ ở trong trận. Lề Cang Chân nhân thấy trận sắp vỡ mà Nguyên soái Đoản Kiều và Quân sư Lưu Trọn Lừa thì đã trốn rồi, trăm phần lo sợ, mếu máo nói với Giang hồ Hảo hớn Võ Trúng Phong rằng:
− Hảo hớn ơi, hảo hớn! Hãy cứu lấy tính mệnh ta.
Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong nói:
− Chân nhân cứ theo tôi mà chạy.
Nói xong Võ Trúng Phong vác đòn gánh cố đánh tháo lấy một đường để chạy.
Chư tiên đã vào cả trong trận rồi, Lý Toét Lão tổ sai tiên đồng Xã Xệ tung chiếc ô thần lên, hoá làm muôn đạo hào quang chiếu sáng cả một vùng, và làm tan khí lạnh, rồi Lão tổ lấy một viên linh đan sai Thạch Lâm tiên múc chén nước lã mài ra đổ cho chư tướng của động Phong Hoả. Khi chư tướng đã tỉnh hẳn đều kéo nhau đến tạ ơn Lý Toét và Đạt Ma Lão tổ, Đạt Ma Lão tổ nói:
− Các ngươi bất tất phải thủ lễ quá. Bây giờ hãy bắt cho hết các yêu tiên ở động Hồng Kê giải về cho ta xử tội.
Chư tướng vâng lệnh kéo nhau đi lùng bắt các tiên của động Hồng Kê. Lý Toét Lão tổ nói với Bình Minh tiên:
− Tiên ông hãy bắt cho hết lũ kiếm tiên, quái hiệp mang về để chúng ta xử tội.
Bình Minh tiên nghe lời, cưỡi con Xích-Phanh bay lên trên không đọc mấy câu thần chú, tức thì lũ kiếm tiên quái hiệp tự nhiên như có người trói lại, đều đến trước mặt Bình Minh tiên, khóc sướt mướt thưa rằng:
− Thưa tiên trưởng, chúng tôi vốn con nhà lương thiện, chỉ vì bị Đoản Kiều Nguyên soái dỗ dành nên mới nhắm mắt làm liều, xin tiên trưởng tha tội cho.
Bình Minh tiên cười nhạt mà rằng:
− Lũ ngươi là đồ mạt kiếp, lười biếng quen thân, chẳng chịu kiếm lấy một nghề, cứ “lia” cái kiếm tiên quái hiệp ra để rắc vào óc người đời những điều dị đoan nhảm nhí mà lấy tiền, lũ ngươi vô lương tâm đến thế là cùng, tội các ngươi như thế ta tha sao được?
Nói xong Bình Minh tiên điệu lũ kiếm tiên quái hiệp ấy đến trước Lý Toét Lão Tổ, Lý Toét Lão tổ sai Hàn Đãi Đá tiên dẫn về chuồng khỉ để lát nữa chư tiên về hội họp đông đủ cả rồi sẽ xử tội.
Đó thật là:
Đã tưởng yên thân gieo hại mãi,
Ai ngờ tội vạ đến sau lưng
Đạt Ma Lão tổ tìm khắp trong trận không thấy Lề Cang Chân nhân, Đoản Kiều Nguyên soái, Quân sư Lưu Trọn Lừa và Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong đâu, thì biết rằng họ đã trốn cả rồi, bèn sai Thạch Lâm tiên, Lê La tiên, Xã Xệ tiên và Tù Mờ tiên đi lùng khắp bốn phương hễ thấy chui rúc vào xó nào thì phải lập tức bắt lấy, nếu biết sức mình không địch nổi thì phải về báo để chư tiên đến bắt.
Bốn vị tiên lĩnh mệnh kéo nhau đi. Đạt Ma Lão tổ mời chư tiên quay về chuồng khỉ yên nghỉ.
Lại nói về Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong phò Lề Cang Chân nhân chạy ước hơn ba mươi dặm mới dám quay đầu nhìn lại, thấy không có ai đuổi theo bèn nói với Lề Cang Chân nhân rằng:
− Từ đây đến nhà tiểu tướng cũng gần, xin Chân nhân chịu khó đi lát nữa kẻo nghỉ giữa đường lỡ quân do thám bên Phong Hoả trông thấy thì nguy.
Lề Cang Chân nhân được thoát nạn trong bụng rất mừng, quên cả khó nhọc, cứ lẽo đẽo chạy theo sau Võ Trúng Phong tìm nơi ẩn tránh.
Hai người cầm đầu chạy tới một thôn trang, Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong dẫn Lề Cang Chân nhân vào trong thôn, đến một túp lều tranh, Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong nói với Lề Cang Chân nhân rằng:
− Thưa Chân nhân đây là nhà của tiểu tướng, xin Chân nhân vào lánh tạm trong này để rồi ta sẽ bàn kế phục thù.
Nói xong, Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong đi thẳng vào nhà cất tiếng gọi:
− Mẹ cái đĩ ơi! Mẹ cái đĩ có nhà không đấy.
Trong nhà bỗng có tiếng đáp:
− Tôi có nhà đây, bố thằng cu đã về đấy à?
Dứt lời, từ trong buồng chạy ra một người đàn bà nhà quê vừa thấp vừa béo, hai con mắt cặp kèm, vận quần một ống. Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong trỏ Lề Cang Chân nhân giới thiệu:
− Tôi xin giới thiệu với mẹ cái đĩ đây là Lề Cang Chân nhân chủ Hồng Kê động, tác giả “số 30”.
Rồi quay lại nói với Lề Cang:
− Đây là Nguyễn Thị Mịch, mẹ cái đĩ Nhớn nhà tôi.
Nguyễn Thị Mịch và Lề Cang Chân nhân cùng nhã nhặn sẽ cúi đầu chào nhau, và cùng nói hai tiếng “hân hạnh” rồi Võ Trúng Phong bảo Nguyễn Thị Mịch đi làm rượu thết Lề Cang Chân nhân. Một lúc lâu mâm rượu đã dọn, hai người cùng ngồi vào ăn uống rất vui vẻ.
Trong khi hai người đang cùng nhau chén chú chén anh bỗng có mấy viên đá xanh ném vào giữa mâm rượu, làm đổ vỡ lung tung. Võ Trúng Phong biết rằng có biến, vội đứng dậy vớ lấy chiếc đòn gánh bảy gióng chực nhẩy xổ ra cửa, Lề Cang Chân nhân cũng sợ run lên cầm cập, líu lưỡi hỏi Võ Trúng Phong rằng:
− Tướng quân ơi! Bỉ nhân trốn vào đâu cho khỏi bị đá ném bây giờ?
Võ Trúng Phong đang lúc cuống chí cũng không biết làm thế nào, sau đành phải bảo Lề Cang Chân nhân chui vào hòm rồi khoá kỹ lại. Xong đâu đấy, Võ Trúng Phong nhảy ra cửa trông thấy Thạch Lâm tiên đang lần cạp quần lấy đá ném, thì múa tít đòn gánh quát to lên rằng:
− Bớ nghịch tặc! Có giỏi ra đây giao chiến với ta.
Thạch Lâm tiên cưỡi trên mình hổ, thấy Võ Trúng Phong thì cả cười mà rằng:
− Ngươi đấy à? Chắc ngươi chưa quên mấy hòn đá ta tặng ngươi hôm nọ chứ?
Võ Trúng Phong chẳng nói chẳng rằng, giơ đòn gánh lên đánh Thạch Lâm tiên. Thạch Lâm tiên cũng đưa bát xà mâu ra đón đỡ. Hai người đánh nhau một trận rất kịch liệt. Võ Trúng Phong sợ đánh lâu, Thạch Lâm tiên lại giở thuật ném đá ra chăng, bèn né mình tránh khỏi mũi mâu, rồi quay luôn đòn gánh nhằm đầu Thạch Lâm tiên đánh miếng “độc mãng xà”, Thạch Lâm tiên vội vàng từ trên lưng hổ nhảy xuống đất tránh thoát, rồi lần một viên đá ném thẳng vào mặt Võ Trúng Phong, Võ Trúng Phong nhanh mắt giơ đòn gánh lên đỡ trúng hòn đá rơi xuống đất. Nhưng Thạch Lâm tiên lại ném tiếp bốn, năm hòn nữa, làm Võ Trúng Phong đỡ không kịp phải chạy vào trong nhà. Thạch Lâm tiên cũng đuổi theo vào đến nơi thì Võ Trúng Phong đã nhanh chân bước vào buồng đóng cửa lại.
Thạch Lâm tiên toan phá cửa buồng xông vào bắt, chợt thấy chiếc hòm tự nhiên có tiếng lịch kịch ở trong thì lấy làm lạ, nghĩ bụng:
− Chắc là có tên yêu tiên quái hiệp nào rúc trong này đây. Ta phải bắt lấy để mang về cho Lý Toét Lão tổ xử tội mới được.
Nghĩ vậy, Thạch Lâm tiên tay bắt quyết miệng lẩm bẩm mấy câu thần chú, bỗng có tiếng sét đánh chiếc hòm vỡ tan ra, Lề Cang Chân nhân ngồi ở trong sợ chết ngất đi. Thạch Lâm tiên thấy vậy cả mừng, vừa toan lấy dây trói lại, thì Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong ở trong buồng nhảy ra quát to lên rằng:
− Không được hỗn với Chân nhân ta.
Nói xong, Võ Trúng Phong cầm đòn gánh phang tới. Thạch Lâm tiên không muốn đánh nhau lâu, bèn lần lưng lấy một viên đá xanh ném vào giữa mặt Võ Trúng Phong. Võ Trúng Phong vội vàng giơ bảo bối lên đỡ, hòn đá đụng phải bảo bối tự nhiên hoá thành mảnh giấy vụn rơi xuống đất. Thạch Lâm tiên thấy vậy sợ toát mồ hôi, trưng mắt nhìn xem bảo bối của Võ Trúng Phong cầm là thứ gì lại lợi hại đến thế. Khi nhận biết bảo bối ấy là một cái xiêm thì cả sợ, nghĩ bụng:
− Nguy tai! Nguy tai! Cái xiêm kia vốn là của Thị Mịch tiên cô đã luyện hàng mấy trăm lần với các tiên ông. Nay tên Võ Trúng Phong mượn được, không khéo tính mệnh ta nguy mất.
Nghĩ vậy rồi sợ bảo bối úp chụp lấy đầu, Thạch Lâm tiên bèn co cẳng chạy biến.
Số là Võ Trúng Phong bị Thạch Lâm tiên ném đá phải bỏ chạy vào trong buồng gặp Thị Mịch tiên cô đang thắt giải xiêm. Võ Trúng Phong trông thấy mới sực nhớ ra rằng chiếc xiêm của Thị Mịch tiên cô là một vật rất quý, có nhiều phép nhiệm mầu, mỗi khi phất lên chẳng những phá tan được pháp thuật của bên địch, nếu khi tung lên lại có thể úp lấy đầu quân địch, dù người tu luyện lâu năm đến đâu cũng khó lòng tránh thoát. Chính Võ Trúng Phong trước kia đã bị Thị Mịch tiên cô tung xiêm lên bắt hai lần, và lôi về Tiểu Vạn thành ép duyên phu phụ.
Đến nay nhân lúc kế cùng lực kiệt, Võ Trúng Phong phải nói với Thị Mịch tiên cô mượn chiếc xiêm ấy để ra phá phép ném đá của Thạch Lâm tiên và để phò Lề Cang Chân nhân khôi phục lại cơ đồ. Thị Mịch tiên cô nói:
− Phu quân ôi! Thiếp cũng chẳng tiếc gì chiếc xiêm, nhưng mệnh giời đã tuyệt động Hồng Kê, phu quân dù cố sức giúp Lề Cang Chân nhân, thiếp e rằng chỉ nhọc lòng vô ích mà thôi. Chi bằng phu quân ở lại đây sớm hôm bầu bạn cùng thiếp, chúng ta như đũa có đôi, như cá có nước như mây có rồng, chẳng hơn đem thân ra nơi chiến địa đeo lấy cái khổ vào mình hay sao?
Thị Mịch tiên cô nói xong, liếc khoé mắt toét ba vành đưa tình mấy cái, khiến Võ Trúng Phong say sưa ngây ngất, đến gần Thị Mịch tiên cô vuốt ve mà rằng:
− Hiền thê ơi! Kẻ nam nhi đứng ở trên đời há có sợ gì súng đạn? Anh nay giúp Lề Cang Chân nhân giết loài loạn tặc, cũng mong một ngày kia thành công thì đôi ta sẽ được mở mặt mở mày. Nào ngờ đâu tụi Phong Hoả là những tay pháp thuật cao cường chúng ăn trộm thuốc tiên, toàn thắng trận gậm cầu, phá vỡ trận Mê hồn, khiến Nguyên soái Đoản Kiều phải vác sừng trốn chạy. Còn Lề Cang Chân nhân hiện đang ẩn núp trong hòm, tình cảnh rất là khổ sở. Nay ta nỡ lòng nào lại bỏ không cứu sao đành? Thôi em cứ cho anh mượn pháp bảo, nếu sau này thành công thì phu quý phụ vinh, chúng ta cùng nhau trăm năm hưởng lộc.
Thị Mịch tiên cô không biết tính sao, đành để cho Võ Trúng Phong lột lấy bảo bối. Võ Trúng Phong vừa lột xong bảo bối của Thị Mịch tiên cô thì nghe bên ngoài có tiếng hét, vội mở cửa chạy ra thấy Thạch Lâm tiên đã phá vỡ hòm và toan trói Lề Cang Chân nhân, bèn giơ bảo bối ra đuổi Thạch Lâm tiên và vực Lề Cang Chân nhân dậy. Thấy Lề Cang Chân nhân còn mê man, Võ Trúng Phong khẽ gọi:
− Chân nhân lai tỉnh! Chân nhân lai tỉnh!
Lề Cang Chân nhân dần dần tỉnh lại, thở dài nói với Võ Trúng Phong rằng:
− Hảo hớn ơi! Có lẽ là tại số mệnh của bỉ nhân xui ra thế. Chi bằng nay ta viết biểu đầu hàng, Hảo hớn đưa bỉ nhân đến tạ tội với Nguyễn Tề Tam, cam đoan từ nay không “lia” kiếm tiên quái hiệp ra để rắc hại cho người đời nữa thì mới yên thân được. Nếu không, cơ đồ của bỉ nhân bao năm gây dựng sẽ tiêu mất cả thì thật là đáng tiếc! đáng tiếc!
Võ Trúng Phong nói:
− Tiểu tướng xin tuân lệnh. Chân nhân cứ viết hàng biểu đi, tiểu tướng sẽ phò Chân nhân đến ra mắt Nguyễn Tề Tam, còn Nguyên soái Đoản Kiều không biết ngày nay chui rúc ở phương mô?
Lề Cang Chân nhân nói:
− Có lẽ Nguyên soái Đoản Kiều bị bắt và bị cưa cụt mất sừng rồi cũng nên.
Nhân lúc cảm xúc, Lề Cang Chân nhân ngâm:
Thương thay một đấng anh tài,
Sa cơ một phút, ôi thôi! cụt sừng!
Ngâm xong Lề Cang Chân nhân than tiếc mãi không thôi.
Đó thật là:
Thế gian để một trò cười,
Trị người chẳng bõ khi người trị ta.
Người ta có thơ than rằng:
Bổ phải mình, chẳng bổ được người,
Trong làng báo… bổ loạn như rươi!
Những bầy quỷ, quái như tôm tép,
Thả sức ra thì được mấy hơi.
============================================
ÔNG LÊ CƯỜNG VỚI LỀ CANG CHÂN NHÂN
Hôm vừa rồi chúng tôi xuống thăm Hà Nội báo. Ông Lê Cường chủ nhiệm kiêm quản lý báo ấy có nhờ chúng tôi cải chính với độc giả Bắc Hà rằng: Ông đánh nhau với ông Nguyễn Tường Tam ở báo Phong hoá trận nào cũng được, chứ không phải chui vào bồ. Còn ông Lê Tràng Kiều vẫn chưa bị cưa sừng, và ông Vũ Trọng Phụng không lột xiêm Thị Mịch. Ông Lê Cường còn đe chúng tôi rằng nếu không cải chính, ông sẽ kiện tôi tại toà án quốc tế La Hay về tội thông tin…vịt.
Vậy chúng tôi cải chính để các bạn đọc Tam động kiếm tiên biết rằng: Ông Lê Cường đã thắng được ông Nguyễn Tường Tam nhiều trận chứ không phải chui vào bồ lần nào, ông Lê Tràng Kiều vẫn chưa bị cưa sừng và ông Vũ Trọng Phụng không lột xiêm Thị Mịch.
Chỉ có Lề Cang Chân nhân là chui vào bồ, Đoản Kiều nguyên soái bị cưa mất sừng và Giang hồ hảo hớn Võ Trúng Phong lột xiêm Thị Mịch mà thôi.
Chúng tôi cải chính rồi đấy, ông Lê Cường đã bằng lòng chưa?
VĂN VIỆT TỬ
Đặc phái viên Bắc Hà tại mặt trận Phong Hoả − Hồng Kê
|