|
|
| Tản văn |
|
Miên man tùy bút
Vườn xưa còn trong tâm tưởng như một giấc mơ thời thơ trẻ, thời vô tư nằm đưa võng cả buổi trưa trong vườn mà không ngủ được, bỗng dưng có con nhen nhỏ chạy băng qua đám lá khô.
|
|
|
ở nơi dòng sông chưa từng chảy
Thực ra mãi sau này tôi mới biết dòng sông Sỏi chảy qua trước nhà tôi cũng chưa hẳn là sông bởi nó lớn hơn suối nhưng chỉ nhinh nhỉnh hơn suối một chút chứ so với sông Cầu, sông Đuống, sông Hồng xa kia thì hẳn là chưa đáng mặt sông. Nhiều loài cây mọc ven sông Sỏi thường là gốc ở bên này, cành choãi sang bên kia, chỉ một cơn gió nhỏ cũng làm rung rinh cả đôi bờ. Vài cây sung già chia quả đều đặn như thế đã bao tháng bao năm...
|
|
|
Thêm một mùa xoan tím
Đó là một buổi chiều mùa xuân, mưa bụi phủ những lớp phấn trong suốt, mỏng tang trên những chùm hoa xoan lung linh tím. Tôi thong dong đạp xe về nhà sau một tuần học tập miệt mài trên phố thị...
|
|
|
Mưa thành phố
Tản văn của Nguyễn Văn Thọ
Mấy năm nay, đôi mùa lại về mưa với thành phố. Thường là tôi cứ đội mưa xuân mà đi. Vì trời Âu ai dám đội mưa? Như gặp lại người yêu xa cách bấy nay, chợt được hẹn hò tâm sự, mà vơi đi cái nhớ thao thức ở khi phải yêu xa. Thế mà hè qua lại ngỡ ngàng mà thương mưa hè nơi tôi yêu dấu. Cơn mưa sầm sập như nhấn chìm bao phố xá. Người xe có nơi ứ lại, vì nhiều dãy phố mưa ngập hết, có nơi hơn nửa mét. Nhớ cái cống cái giữa phố Trần Cao Vân...
|
|
|
Nguồn cảm mới
Ký của Trang Thế Hy
Giữa mùa mưa năm 1948, như một giề lục bình trôi, tôi tấp về sống với một người chị họ, chủ một cái quán cóc nghèo ở cuối một ngõ hẻm lầy lội thuộc một vùng ngoại ô Chợ Lớn. "Sự nghiệp" của tôi gồm có chứng sốt rét rừng trong cơ thể bệnh hoạn và một nỗi ê chề buồn nản tròng tâm hồn dao động hoang mang vì không ức đoán nổi cuộc chiến tranh đẫm máu đang kéo dài trên đất nước chừng nào chấm dứt.
|
|
|
Đi trong mùa nước nổi
Ký sự của Võ Đắc Danh
Anh Ba Chặt cho máy nổ hết ga mà chiếc ghe cứ ì ạch, chòng chành vượt qua từng cơn sóng. Đồng ngập sâu năm, sáu mét. Sóng to, gió lớn, nước từ Campuchia tràn qua như cắt. Tôi sẽ ngỡ đây là biển nếu không có những ngọn cây gáo già còn nhô lên mặt nước.
|
|
|
Ma và Người
Tuỳ bút của Nguyễn Ngọc Tư
Hồi tôi sống với ngoại, lúc sáu, bảy tuổi gì đó, tôi bắt đầu biết sợ... ma. Sợ vì tin rằng có ma trên đời. Để ý thì thấy, lần nào ngoại tôi vấp chân, bà cũng từ tốn nhìn quanh, giọng nửa trách móc, nửa tôn kính: “Mô Phật, ai mà giỡn kỳ, đẩy bà già này làm chi?”. Không ai trả lời, chỉ có gió rợn sau nhà.
|
|
|
Tác phẩm, chỉ cần đọc ba dòng
Ngày nọ, một bác dịch giả cũng có chút tiếng tăm bỗng dưng quay sang viết văn xuôi. Bác viết như gió cuốn, nghe nói có tháng bác sản xuất tới cả chục truyện. Hồi ấy tôi còn ở Văn nghệ Quân đội, thi thoảng thấy bác ghé qua. Biết tôi làm lý luận - phê bình, một lần bác đưa tôi hai ba bản thảo và xin email.
|
|
|
Viết văn như là… đua theo “mốt”
Xã hội ngày càng hiện đại, điều kiện để mốt (mode) ra đời và phổ biến càng thuận lợi hơn, và chính lúc này, năng lực thẩm mỹ của con người có điều kiện bộc lộ, rồi qua mốt có thể nhận diện khả năng lựa chọn thẩm mỹ của mỗi người. (...) Trong văn chương cũng thế, lâu lâu lại xuất hiện một cái mốt để một số người viết đua theo. Dăm năm trở lại đây thấy có hai mốt nổi trội trong văn chương là sex, cải cách ruộng đất, gần đây thấy có thêm mốt... đồng tính!
|
|
|
Danh lợi không đợi... nghề văn
Bảo là viết văn vì danh ư? Thật ra bây giờ, những người hám danh cũng không "ăn nhằm" gì trong cái nghề này. Thực tế, sách bây giờ in ra quá dễ, đến nỗi gần như việc ra sách cũng không làm cho người ta ngạc nhiên lắm… Thời bao cấp, một nhà thơ có tập thơ in ra, đã nghiễm nhiên coi như được "cốp dấu chất lượng" vào tác phẩm. Bây giờ thì ngược lại, ai in mà chẳng được, miễn là có tiền.
|
| | |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
|
|
|
|
Tin nhiều người xem
|
|
|
|
Xem tất cả
|
|
 |
|
|
|